Trang chủ - Mẹ yêu Con - Cẩm nang kiến thức cho Mẹ và Bé

Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

khủng hoảng vì chia tay gã đàn ông bội bạc

(bao gia dinh) - Chia tay người yêu cũ, tôi đã từng sống trong những ngày vật vã. Tôi vừa tự trách mình ngu dại, nhắm mắt cắm đầu vào yêu mà không có suy tính gì, lại vừa hận kẻ bạc tình đã chà đạp lên tình cảm của tôi. Bạn bè tôi lo lắng và suốt ngày kéo tôi đi ra ngoài. Ai cũng sợ tôi nghĩ quẩn mà làm liều.
Ngày tôi quen anh cũng là lúc tôi đang chìm trong khủng hoảng vì chia tay gã đàn ông bội bạc. 2 năm đắm chìm trong tình yêu, tôi ngờ đâu mình chỉ là người đàn bà trong vô số những người đàn bà qua tay gã - tam su tham kin cua phu nu
Anh không phải là người vồ vập làm quen. Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi cười nhếch mép khi nghe bạn bè kể chuyện cười. Cái nhìn của anh tự dưng len cả vào trong giấc ngủ của tôi, cho tôi một cảm giác an bình. Trong tình cảnh nhìn đàn ông chỉ giống như một kẻ đầy phản trắc, phản bội, vô lương tâm, thì ánh mắt nhìn của anh khiến tôi cảm giác trên cuộc đời này vẫn còn có người chưa bị nhiễm những thói xấu xa đó.
blog tam su - Rồi chẳng biết tự khi nào tôi nhận lời đi chơi riêng với anh. Có thể nói chính anh đã khiến cuộc sống của tôi tươi vui trở lại. 8 tháng sau đó tôi nhận lời yêu anh và chúng tôi nhanh chóng quyết định tổ chức lễ cưới. Thực ra thì cả anh và tôi đều không còn ít tuổi nữa. Tôi cảm thấy mình cực hạnh phúc khi ở bên anh. Dường như anh là phép cộng để bù cho tôi những tổn thất mà tôi gặp phải ở mối tình trước.
Anh đối với tôi rất dịu dàng quan tâm. Anh am hiểu tâm lý phụ nữ nên tôi đã đồng ý kết hôn mà không một chút do dự. Mặc dù thỉnh thoảng đi qua những nơi tôi từng đến với anh chàng kia, tôi vẫn còn có đôi lúc nhớ tới người yêu cũ. Trong tim tôi chỉ có cảm giác oán trách và cực kỳ thù hận. Nhưng tôi tin, người chồng sắp cưới của tôi sẽ từ từ xóa hết ký ức đau buổn về hắn ta.
mon-qua-cua-nguoi-yeu-cu-day-dem-tan-hon-cua-toi-vao-dia-nguc
Những ngày chuẩn bị đám cưới, tôi rất háo hức. Hai đứa tôi đi khắp nơi chụp ảnh cưới, trang trí căn phòng chung cư của anh. Tôi cảm giác như mình đang trên mây, người lúc nào cũng lâng lâng hạnh phúc. Bạn bè tôi mừng cho tôi vì cuối cùng cũng đã thấy nụ cười rạng rỡ của tôi. Đám cưới diễn ra vô cùng vui vẻ náo nhiệt. Đột nhiên, tôi nhìn thấy loáng thoáng gương mặt của hắn ta. Tôi đâu có mời, có liên lạc với hắn ta kể từ ngày nhìn thấy hắn ta tay trong tay với người con gái khác bước từ khách sạn ra.
Tôi chết đứng người vì sợ hãi. Sống lưng lạnh toát, người tôi choáng váng. Tôi nhớ hắn ta từng nói với tôi khi lần đầu tiên chúng tôi làm chuyện ấy: "Chắc chắn chồng em sẽ rất thất vọng khi biết được rằng em đã dành lần đầu tiên cho anh!" Lúc đó tôi chỉ nghĩ là hắn ta đùa, hắn sẽ là chồng tôi mà! Nhưng không ngờ, đó là lần nói thật duy nhất của hắn mà tôi không tin. Còn những câu nói giả dối thì tôi lại tin là sự thật.
Đêm tân hôn, chúng tôi không còn đủ sức để kiểm phong bì. Tôi chỉ vơ lấy mấy hộp quà tặng bóc ra xem, vừa háo hức, vừa hồi hộp, vừa lo sợ. Tôi không tin rằng hắn ta có thể để yên cho tôi dễ dàng có được hạnh phúc như vậy.
Quả thật nghi ngờ của tôi không hề sai. Chồng tôi sững người khi bóc hộp quà to được gói ghém cẩn thận. Trong hộp quà là những dụng cụ sex toy với tấm thiệp ghi rõ: "Chỉ có những thứ này mới đủ đô mang lại hạnh phúc đích thực cho em! Mong chồng em hiểu mà chiều em đến đích!".
Đêm tân hôn, hai vợ chồng tôi mỗi người ngồi một góc và đều không ngủ được. Sau một lúc gặng hỏi tôi về món quà và những dòng chữ đó, chồng tôi chẳng buồn nói gì với tôi nữa bởi có lẽ anh cũng đã đoán ra phần nào. Còn tôi cũng không biết phải giải thích ra sao với anh, tôi không đủ can đảm để nói với anh về chuyện đó. Sáng hôm sau, khi chồng ra khỏi nhà, tôi đã lấy điện thoại gọi cho gã đó. Và câu trả lời khiến tôi một lần nữa như người bị sét đánh.
mon-qua-cua-nguoi-yeu-cu-day-dem-tan-hon-cua-toi-vao-dia-nguc
Hắn ta nói “Hôm qua chồng em có biết cách dùng nó không? Anh đã nói rồi, chỉ có anh mới chiều được em thôi! Nếu chồng em không biết cách thì đến với anh nhé! Anh sẽ bù đắp cho em.". Tôi gào hỏi anh ta sao không để tôi được yên, đã chia tay rồi thì cần gì làm khó nhau như thế? Hắn ta nói “Anh chưa hề chán. Những gì đã là của anh thì cũng không thể dễ dàng trao cho thằng khác”.
Tôi không ngờ người yêu cũ lại là một con người ghi thù và bỉ ổi đến mức như vậy. Từ hôm đám cưới đến nay, chồng tôi thường xuyên tránh mặt và lạnh nhạt với tôi. Thậm chí chúng tôi chưa có một đêm tân hôn đúng nghĩa. Tôi biết phải làm gì bây giờ?

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Mẹ chồng - nàng dâu đều không vừa

bao gia dinh - của tôi kéo dài được 2 năm mới bắt đầu tiến tới hôn nhân. Suốt những năm tháng yêu nhau anh chăm lo và đối xử với tôi rất tốt. Nhưng anh lại có tật thích tụ tập nhậu nhẹt với bạn bè.
Tôi cứ nghĩ khi lấy nhau về chắc anh sẽ bỏ được cái tật nhậu nhẹt, đàn đúm. Vì một người đàn ông khi có gia đình mới chắc chắn sẽ ý thức được trách nhiệm trụ cột của mình. Bước vào cuộc sống hôn nhân tôi mới thấy thật mệt mỏi và chán nản.
Chồng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy, cứ hết giờ làm việc là anh lại rủ bạn bè làm vài chầu bia. Hôm nào mà có trận bóng hay thì y rằng đến nửa đêm anh mới về đến nhà. Từ khi lấy vợ về, anh nghiễm nhiên coi tôi như một thứ tài sản anh sở hữu trong nhà, chẳng bao giờ mất đi được nên anh không cần coi trọng nữa - tam su tham kin.
image020
Gia đình anh thì khá giả hơn nhà tôi nên nhiều khi mẹ chồng cũng nhìn tôi với ánh mắt khinh thường, không vừa với bà ấy. Tôi nghĩ có lẽ mình làm tốt vai trò của con dâu thì mẹ sẽ thông cảm hơn với con dâu.
Sau những giờ tan sở tôi luôn cố gắng làm tốt làm tròn vai của người vợ, người con dâu. Mọi việc trong nhà từ chợ búa bếp núc tôi đều tự tay lo liệu. Chồng chẳng giúp vợ được một việc nhỏ nhoi nào cả. Ngay cả cái bàn ăn sau bữa ăn anh cũng không lau dọn được. Còn mẹ chồng suốt ngày than đau ốm, không có sức khỏe nên không làm được gì. Mọi công việc dồn vào cho tôi.
Tính tôi ít nói và hiền lành nên mẹ chồng cũng hay quát mắng mỗi khi tôi làm gì không vừa ý. Cứ có việc là bà lại lôi bên nhà mẹ đẻ tôi ra so sánh với bên này. Nhiều lúc tôi khó chịu lắm nhưng tôi cũng cứ im lặng, nhịn mẹ chồng.
Bố chồng tôi mất sớm nên chỉ có mẹ chồng ở vậy nuôi con khôn lớn. Chồng tôi thì cũng nghe lời mẹ răm rắp chứ chẳng dám sai một lời nào. Nhưng mẹ cưng chiều anh nên những tật xấu của anh chẳng bao giờ mẹ để ý. Với mẹ chồng, con trai của mẹ là nhất chẳng ai bằng.
Chúng tôi cũng có với nhau được một đứa con gái bé bỏng lên 5 tuổi. Bao nhiêu việc nhà, việc cơ quan, chăm con tôi cũng phải cáng đáng hết. Mẹ chồng chăm cháu cũng chỉ lấy lệ, bà vẫn thích tụ tập với mấy bà hàng xóm chơi bài hơn là trông cháu giúp con.
Một hôm, trời tối, tôi vừa trông con vừa nấu ăn. Mẹ chồng đi chơi về thấy tôi chưa nấu xong bữa bèn quát: “Cô làm gì ở nhà cả buổi chiều mà nấu có bữa cơm cũng không xong? Ăn với đẻ thôi mà cũng không làm được à?”. Tôi cũng trả lời mẹ có phần ấm ức: “Cháu ốm sốt với quấy khóc cả chiều, mẹ rảnh rỗi đi chơi sao không giúp con nấu cơm, sao mẹ lại trách con”.
con-dau-thoi-nay
Chồng tôi vừa về đến đó, thấy tôi cãi lại mẹ liền xông vào tát tôi mà chẳng cần biết như thế nào? “Láo, dám cãi lại cả mẹ chồng cơ à, cô giỏi nhỉ, cô có coi mẹ chồng cô ra cái gì không?”. Con tôi nghe tiếng ồn lại khóc rống lên cũng chẳng ai dỗ cho, bực quá tôi quẳng luôn cả nồi canh ở đấy để vào dỗ con. Cả tối, chồng và mẹ chồng thay nhau đay nghiến khiến tôi nhức óc.
Vài hôm sau, chị gái tôi có gửi cho bé con mấy bộ quần áo, tôi hí hửng đem ra cho bé mặc. Mẹ chồng tôi ở bên hàng xóm đi về thấy tôi thay đồ mới cho cháu liền kêu lên: “Con bé có thiếu đồ mặc đâu sao cứ mua liên tục thế, cô đúng là hoang phí chẳng biết tiết kiệm gì cả”. Tôi trả lời mẹ rằng: “Đây là đồ của chị gái con mua cho bé, có gì đâu mà mẹ làm lớn chuyện thế”.
Được thể mẹ chồng tôi lại lớn tiếng: “À! Thì ra cô cho rằng cái nhà này không lo được cho mẹ con cô nên phải lấy đồ bên nhà mẹ đẻ chứ gì? Cô định khiến hàng xóm cười chê cái nhà này à?”. Chồng tôi về thấy hai mẹ con đang lời qua tiếng lại thì anh lôi tôi ra phòng khách rồi đánh: “Tại sao cô mồm mép thế, ngày nào cô không nói lại mẹ chồng cô không chịu được à”.
Bị đánh oan ức, tôi không thể chịu được nữa, tôi giơ tay tát lại chồng: “Anh là cái thằng hèn, anh không biết đầu đuôi thế nào anh đã lôi tôi ra đánh, bao năm qua tôi chịu đựng cái cuộc sống như này là đủ lắm rồi. Anh khinh thường vợ và gia đình bên vợ thì rước người khác về mà sống. Tôi không cần”, nói rồi tôi dọn dẹp đồ đạc và đưa con về bên nhà mẹ.
5 năm qua sống bên nhà chồng là những ngày tủi nhục, mẹ chồng suốt ngày nói nặng nói nhẹ, đay nghiến con dâu, còn chồng thì chẳng có trách nhiệm với gia đình. Tôi hiền lành, tôi ít nói đấy nhưng không có nghĩa là tôi không biết nổi giận. Tôi mặc kệ những cuộc điện thoại của chồng gọi đến. Gọi cho tôi không được anh gọi cho bố mẹ vợ bảo họ khuyên nhủ tôi về nhưng tôi không thèm về. Bao giờ chồng tôi đến cầu xin tôi tha thứ thì tôi mới trở lại.
Để xem một ngày không có tôi thì ai chăm lo gia đình cho mẹ chồng. Tôi hiền đấy nhưng cũng không phải dạng vừa đâu.